 |
|
Giờ ra chơi tại trung tâm Việt Ngữ
Hồng
Bàng |
Nói
đến các trung tâm Việt Ngữ là lại nói đến một
trong những “cái nhất” của cộng đồng người Việt
tại Cali khi so sánh với các cộng đồng sắc tộc
khác. Chỉ riêng ở vùng Nam Cali, có tơí hơn 80
trung tâm Việt Ngữ, đang tiếp nhận khỏang 17,000
học sinh theo học! Những trung tâm này đã được
hình thành từ rất sớm do thế hệ người Việt tị nạn
thứ I, với mục đích giữ gìn được sự tồn tại của
tiếng Việt trên đất Mỹ.
Rồi năm tháng qua đi… Thế hệ người Việt
thứ III, sinh ra và lớn lên ở đây, hiện đang là
học sinh của các trung tâm này. Chưa có một cuộc
thăm dò chính thức nào để đo lường mức độ ham học
tiếng Việt của các em. Nhưng có khá nhiều bậc phụ
huynh người Việt nói rằng ngày nay thuyết phục con
em mình đi học tiếng Việt rất khó! Trong khi đó,
việc các trung tâm vẫn duy trì được họat động đến
ngày hôm nay là do sự đóng góp công sức thầm lặng
của biết bao nhiêu con người trong cộng đồng chúng
ta.
Các trung tâm hiện nay đang họat động ra sao?
Hướng phát triển cho tương lai thế nào? Tôi đã
trao đổi những vấn đề này với hiệu trưởng của một
trung tâm Việt Ngữ, và chủ tịch Ban Đại Diện Các
Trung Tâm Việt Ngữ Nam California…
Tôi tìm gặp anh Tôn Thất Thiệu, hiệu trưởng
trung tâm Việt Ngữ Hồng Bàng, tại trụ sở họat động
của trung tâm- Bolsa Grande High School. Các lớp
học bắt đầu từ 1:30 đến 3:30 Chủ Nhật hằng tuần.
Trung tâm hiện có khỏang 780 học sinh, con số cao
nhất trong các trung tâm Việt Ngữ. Trung tâm có 7
cấp lớp, từ mẫu giáo đến lớp 6. Có 45 thầy cô đang
phụ trách giảng dạy.
 |
|
Các em học sinh lớp 6 trung tâm Hồng
Bàng làm bích
báo |
Cũng
như anh hiệu trưởng Thiệu, tất cả các thầy cô đều
là nghiệp dư, làm việc tình nguyện tại trung tâm.
Giống như phong trào hướng đạo, rất nhiều phụ
huynh trở thành giáo viên để hỗ trơ trung tâm.
Tiền niên liễm các em đóng chỉ đủ để trả tiền thuê
mặt bằng, tiền sách và để duy trì một số họat động
phụ trợ khác của trung tâm.
Do đâu mà chúng ta phải bỏ công sức ra dạy
tiếng Việt? Theo anh Thiệu, tôn chỉ của trung tâm
là bảo tồn và phát triển văn hóa Việt Nam trên đất
Mỹ. “Tiếng Việt còn là văn hóa Việt Nam còn”. Mục
tiêu cụ thể là làm sao để các em có thể đọc, nói,
viết tiếng Việt lưu lóat.
Khi được hỏi về việc học sinh của trung tâm có
thích học tiếng Việt không, anh Thiệu cho biết
chưa có thăm dò chính thức nào. Tuy nhiên, có một
số phụ huynh phản ảnh rằng con em mình không
thích đi học tiếng Việt vì những lý do như:
- Không có thì giờ học và làm bài. Vấn đề
này là của các em đang học intermediate school,
bài vở trong trường chính tương đối nhiều
- Các em học mà không thấy tiến bộ, thấy
tốn thời gian mà khả năng đọc, viết tiếng Việt vẫn
không tốt lắm
- Không có bạn đồng hành. Các em phân bì
rằng tại sao các bạn khác trong trường cuối tuần
được nghỉ ngơi, vui chơi, mà mình lại phải đi học
tiếng Việt?
Để giải quyết những vấn đề này, khuyến khích
các em tiếp tục học tiếng Việt, trung tâm Hồng
Bàng đã có những biện pháp như:
- Đối với các em ở cấp lớp lớn: giảm lượng
bài tập về nhà cho các em
- Để giúp cho các em học tiến bộ mau hơn,
mỗi lớp ngoài giáo viên chính còn được tăng cường
thêm một trợ giảng. Giáo viên của trung tâm còn
được gởi đi dự các khóa tập huấn để nâng cao trình
độ sư phạm.
- Riêng vấn đề “không có bạn đồng hành”,
học sinh của trung tâm Hồng Bàng hiện nay đã ít
gặp hơn, do số lượng học sinh đông, các em không
còn cảm thấy “lẻ loi” khi đi học tiếng Việt
nữa.
 |
|
Buổi chào cờ đầu tháng 4 tại trung
tâm Việt Ngữ Cộng Đoàn
Westminster |
Bên
cạnh chương trình học, trung tâm Hồng Bàng còn có
những họat động ngọai khóa để các em vừa có thêm
niềm vui, vừa có dịp áp dụng tiếng Việt mình đã
học. Thí dụ như chương trình văn nghệ Đêm Hồng
Bàng được tổ chức hằng năm vào khỏang tháng 4, với
các tiết mục múa, hát, họat cảnh do các em &
thầy cô thực hiện. Ngòai ra còn có các kỳ triển
lãm về văn hóa, lịch sử Việt Nam, các cuộc thi
viết văn, viết chính tả giữa các trung tâm Việt
ngữ…
Theo anh Thiệu, cho dù ban điều hành,
thầy cô đã dành nhiều thời gian, tâm trí, đã nỗ
lực không ngừng, nhưng phong trào học Việt ngữ vẫn
đang có chiều hướng đi xuống. Có lẽ đã đến lúc
chúng ta phải đi tìm những nguồn động lực mới để
khuyến khích thế hệ sau tiếp tục đi học tiếng
Việt…
Sau cuộc trao đổi với anh Thiệu, để có cái nhìn
tổng quát hơn về việc dạy và học tiếng Việt ở
Cali, tôi đã tìm gặp thầy Vũ Hòang, Chủ Tịch của
Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam
California. Theo thầy Hòang, có thể xem Ban Đại
Diện (BDD) như là nhịp cầu nối liên kết các trung
tâm Việt Ngữ với nhau. Những họat động chính của
BDD là:
- Biên sọan bộ sách giáo khoa dạy tiếng
Việt ở hải ngọai. Có thể nói đây là bộ sách giáo
khoa được sử dụng nhiều nhất tại các trung tâm
Việt ngữ không chỉ riêng ở Mỹ. Hiện nay có khỏang
400 trung tâm trên tòan thế giới sử dụng bộ sách
giáo khoa này
- Tổ chức các khóa huấn luyện và đào tạo
hằng năm về chuyên môn sư phạm cho các thầy cô của
các trung tâm Việt ngữ.
Vừa là chủ tịch BDD, vừa là hiệu trưởng của
trung tâm Việt Ngữ Cộng Đoàn Westminster, thầy
Hoàng cũng chia xẻ những mối quan tâm của anh Tôn
Thất Thiệu. Thầy Hoàng ước lượng chỉ có khỏang 1/3
các em đến trung tâm mình là thực sự thích đi học
tiếng Việt, còn lại các em đến trường là do cha mẹ
yêu cầu. Một số nguyên nhân:
- Phải đi học vào cuối tuần
- Không thấy ích lợi của việc đi học tiếng
Việt
 |
|
Bài học về tổ tiên trong một lớp 2
tại trung tâm Việt Ngữ Cộng Đoàn
Westminster |
Thầy
Hoàng cho rằng các trung tâm cần nhiều hơn nữa sự
hỗ trợ của phụ huynh ở nhà. Thí dụ như phụ huynh
cũng nên tìm cách khuyến khích con mình học tiếng
Việt, phải nói tiếng Việt với con, phụ con làm bài
tập ở nhà… Nếu những việc này chỉ làm tại trung
tâm là không đủ.
Thầy Hòang cũng cho rằng các trung tâm Việt ngữ
cần phải có nguồn tài trợ lớn hơn để họat động có
hiệu quả hơn. Số tiền niên liễm ít oi thu được của
các trung tâm chỉ đủ trả những chi phí cơ bản
nhất. Tất cả giáo viên đều dạy tự nguyện không
lương. Rất khó có điều kiện để nâng cấp được chất
lượng giảng dạy, để hấp dẫn các em theo học
hơn…
Tôi kết thúc hai cuộc phỏng vấn về các trung
tâm Việt ngữ, mà có cảm giác như mọi thứ chỉ là
mới bắt đầu… Có quá nhiều vấn đề đang được đặt ra
cho tương lai của các trung tâm Việt ngữ của cộng
đồng chúng ta. Tại sao một số các em không thích
học tiếng Việt? Động cơ nào khiến một số em khác
học hăng say? Có cách nào để các Trung Tâm Việt
Ngữ của chúng ta sẽ “phát triển” chứ không chỉ là
“tồn tại” trong tương lai? Có cách nào đó để giúp
cho công sức tự nguyện của hơn 80 hiệu trưởng và
một ngàn giáo viên không uổng phí? Những câu hỏi
này rất cần sự đóng góp ý kiến của cộng đồng từ
nhiều góc nhìn khác nhau. Việt Báo rất mong nhận
được ý kiến của quí độc giả về vấn đề này. Xin gởi
thư cho chúng tôi qua địa chỉ của Việt Báo, hoặc
e-mail: hungdoan@vietbao.com
Tháng 4 – 2008